Thứ Sáu , Tháng Tám 17 2018
NaturalTHƯ MỜI THAM DỰ LỄ VU LAN PHẢ ĐỘ GIA TIÊN RẰM THÁNG 7 SẼ TỔ CHỨC BA NGÀY VÀO THỨ 6, 7 và CN từ ngày 24,25,26 tháng 8 tức ngày 14,15,16 tháng 7 âm lịchNatural
Home / Văn Học Phật Giáo / Tùy Bút / PHẠM BỐI – ÂM NHẠC TRONG PHẬT GIÁO

PHẠM BỐI – ÂM NHẠC TRONG PHẬT GIÁO

Tán Bối hay còn gọi là Phạm Bối hoặc là Tác Phạm hay là Phạm, đây là giọng điệu âm nhạc mang nét đặc trưng của âm nhạc Phật Giáo. Tán Bối có nguồn gốc từ âm nhạc Ấn Độ, nhưng lại không giống các âm điệu cũng như nhạc khúc truyền thống của dân tộc Ấn. Lại có truyền thuyết cho rằng thể loại âm nhạc Phạm Bối của Phật Giáo có nguồn gốc từ âm nhạc của trời Phạm Thiên. Âm nhạc Phật Giáo Ấn Độ phát triển vào thời kỳ trước và sau kỷ nguyên thứ nhất và được truyền vào Việt Nam và Trung Quốc cũng khoảng thời kỳ này. Ở Trung Quốc và Việt Nam âm nhạc tán tụng được gọi là Phạm Bối. “Phạm” là tiếng của người Thiên Trúc còn gọi là tiếng Phạn, có nghĩa là “Thanh Tịnh”, “Tịch Tịnh”, “Ly Dục”.

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang cười, trong nhà
“Bối”có nghĩa là “Chỉ đoạn”, “Chỉ tức”, “Tán Thán” còn có nghĩa lấy nhạc khúc lại vịnh Kinh, dùng âm nhạc để tụng kinh. Trong “Lương Cao Tăng Truyện” Ngài Huệ Hạo nói rằng: “Khi tán có thổi tiêu hòa điệu cho nên gọi là Bối”.

Trong các nghi thức của Phật Giáo có sử dụng tán tụng được chia thành ba phần gồm sơ Bối, trung Bối và hậu Bối. Ví dụ trong thời cúng ngọ, Sơ Bối gồm các bài tán hương như: Lư hương xạ nhiệt, Chiên đàn hải ngạn.v.v… Trung Bối gồm các bài tán Phật như: tán Khể thủ, tán Quy Mạng, tán Thiên Thượng.v.v… Hậu Bối gồm các bài tán Hồi Hướng và Tam Tự Quy.
Phạm Bối là một thể loại âm nhạc tôn giáo có tính đặc trưng riêng biệt của âm nhạc Phật Giáo mà không thể lẫn lộn đối với bất cứ một thể loại âm nhạc của tôn giáo nào, cũng như âm nhạc của thế gian. Trong khi tất cả các thể loại âm nhạc trên thế gian tập trung giải bày những buồn vui, khổ đau phiền não, thất tình lục dục của nhân thế. Âm nhạc Phật Giáo nói chung và Phạm Bối nói riêng tìm đến chân như để giải thoát khổ đau cho nhân loại.
Khi âm nhạc của thế gian bận rộn với đời thường và tìm cách thỏa mãn nhu cầu giải trí cho quần chúng thì âm nhạc Phật Giáo luôn nhắc nhở mọi người hảy cẩn thận với sự tham dục của chính mình vì đây là nguyên nhân dẫn chúng ta đến bờ vực khổ đau.

Trong hình ảnh có thể có: 6 người, mọi người đang đứng và trong nhà

Hãy quay lại với chính mình, nhìn nhận lại mình và an lạc với từng phút giây mình có, thả hồn trong tịch tĩnh, dấn thân vào thanh tịnh, cất tiếng đại từ bi, trí huệ, diệt trừ mọi phiền não khổ đau, đây là thông điệp của âm nhạc Phật Giáo nói chung và là âm thanh vi diệu từ cõi Phạm Thiên vang xuống cõi trần, trong giọng điệu thanh tịnh oai hùng, vắng lặng của những bài Tán Bối.

Phật Giáo truyền về phương Đông đến nay đã hơn 2000 năm lịch sử, sự có mặt của Phạm Bối trong âm nhạc Phật Giáo cũng chừng ấy năm trời. Phạm Bối là Pháp môn tu học cần thiết của Tăng sĩ Bắc Truyền và là phương tiện hoằng giáo độ sanh hữu hiệu nhất của Phật Giáo Bác truyền
( St )

About admin

Xem Thêm

TỨ ĐẠI BỒ TÁT TƯỢNG TRƯNG CHO SỰ DẠY HỌC CŨNG NHƯ SỰ TU DƯỠNG CỦA PHẬT PHÁP ĐẠI THỪA

TỨ ĐẠI BỒ TÁT TƯỢNG TRƯNG CHO SỰ DẠY HỌC CŨNG NHƯ SỰ TU DƯỠNG …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *